Nguyễn Đình Xuân

132 View | 6

Chia tay mùa hè

30/07/2009 20:46:50

Mưa dùng dằng trong nắng

Lăn giọt nước mắt cây

Gió còn nghiêng lá vẫy

Em như vừa qua đây.

 

Gương sương còn phơ phất

Mắc chùm quả xanh non

Chợt ngập ngừng hương ổi

Thơm trong mắt chiều mong...

 

Ai đem hong cỏ mật

Ngỡ thu lan bờ đê

Sông vỗ về bến cũ

Khỏa sóng ngực trăng thề.

 

Quê nhà như trống vắng

Em quẩy mùa hạ đi

Anh ngược chiều lá rụng

Thấy se lòng vu quy...

30-7-2009

Nguyễn Đình Xuân

172 View | 4

Lang thang hồ Núi Cốc

20/07/2009 06:28:01



LANG THANG HỒ NÚI CỐC

 

Gom chiều chút gió cho em

Nghe ngàn con sóng vỗ ven chân đồi

Đâu nơi chàng Cốc đợi người

Để sông Công đón lệ rơi thành dòng.

 

Đâu chòng chành nỗi nhớ mong

Quanh mình là nắng thinh không bầu trời

Người xưa hóa núi thật rồi

Ngỡ còn thấy bóng nụ cười em xa.

 

Mây trôi như nhạt như nhòa

Nước gương một thuở soi tòa thiên nhiên

Ngẩn ngơ chàng Cốc lành hiền

Tương tư tiếng sáo diệu huyền còn bay.

 

Như mình đang giữa đắm say

Mơ nàng Công múa trăng đầy lòng tay

Đời người như kiếp cỏ cây

Ngàn năm non nước còn say chuyện tình...

16-7-2009   


Nguyễn Đình Xuân

108 View | 6

Ngày nóng

10/07/2009 17:55:00

Ngày nóng. Phố như đứa trẻ con

Trần truồng màu da loang lổ

Những tấm áo vá thời gian khổ

Còn xiêu vẹo thời gian.

Trễ nải mặc ngọn gió đi hoang

Để lưỡi mềm luồn sâu qua cửa

Liếm láp da thịt nhầy nhụa mồ hôi

Mắt chống dính những giọt mặn mòi...

 

Trốn nhà ra đường

Mắt vấp áo hai dây hở ngực

Gió tuềnh toàng ngược trời rộn rực

Thanh tân dậy sóng hồ Tây.

Áo cố ngắn đường cong để lộ.

Đừng trách ai ngã xoài trên phố

Còn dõi nhìn bóng váy phất phơ xa...  

 

Ngày nóng. Tôi như đứa trẻ không nhà

Lang thang phố nghe bóng cây tình tự

Đêm mất điện cả trời thiếu ngủ

Chỉ mong ngày mây vần vụ nhớ mưa...

 6-2009

Nguyễn Đình Xuân

163 View | 7

Đêm Hà Linh với nỗi niềm "Đa thức"

05/07/2009 15:41:59

         Đêm 26-6 tại khoa Sáng tác-Lý luận-Phê bình văn học (Đại học Văn hoá Hà Nội) nhà thơ Hà Linh đã giới thiệu tập thơ "Đa Thức" do NXB Hội Nhà văn ấn hành 2008. Tập thơ có 33 bài tựa của nhà thơ Nguyễn Trọng Tạo.
       Đến dự buổi ra mắt "Đa thức" có GS Hoàng Ngọc Hiến nhà thơ Hoàng Cát Nguyễn Trọng Tạo Tuyết Nga; nhà phê bình Vũ Nho nhiếp ảnh gia Nguyễn Đình Toán các nhà văn nhà thơ và bạn bè trên mạng blog như Nguyễn Chiến Thắng Nguyễn Hồng Hải Nguyễn Hồng Khoái Lê Văn Triển Đỗ Ngọc Quang Nguyệt Vũ Nguyễn Đình Xuân cùng đông đảo các cây bút đang học tập công tác tại Khoa Sáng tác LLPB Văn học của trường. Nhà văn Văn Giá dẫn chương trình.
              Sau lời dẫn của nhà văn Văn Giá nhà thơ Hà Linh đã đọc ba bài thơ trong tập "Đa thức" theo yêu cầu. Đó là các bài: Đa thức Nén nhang Em. GS Hoàng Ngọc Hiến đã phân tích rất sâu hai bài thơ Nén nhang và Đa thức coi đây là hai cột mốc của tập thơ. Nhà thơ Nguyễn Trong Tạo Tuyết Nga đã có những nhận xét về tập thơ chủ yếu nói về cảm nhận blog Hà Linh. Nhận xét bằng văn bản thơ Hà Linh qua "Đa thức" có Vũ Thị Minh Nguyệt  với "Đa thức-miền nghiệm ảo của cuộc đời" Vũ Nho có " Tìm nghiệm số cuộc đời là đến với tình yêu" Trần Thiện Khanh cảm nhận "Đa thức-chứng từ của một hồn thơ nhạy cảm" Mai Lữ công phu bằng "Những mảng hồi niệm trong tập thơ đa thức" Đoàn Văn Mật gửi đến bài "Hằng số cuộc đời và phép toán Đa thức" Trần Hiền Hạnh góp "Khúc lặng thầm từ miền đa thức"...
           Đáng lưu ý là người dẫn chương trình Văn Giá rất nhiều lần nhầm Hà Linh thành Đà Linh và giới thiệu rất mạnh dạn về các cây bút trẻ đã và đang học tại Khoa Sáng tác-LLPB văn học như "bạn A là một trong những gương mặt nổi bật nhất trên văn đàn trẻ" "Ngòi bút của bạn B đang tung hoành trên các trang phê bình của báo chí hiện nay" "Bạn C có những bài viết đóng đinh vào lòng bạn đọc"... Nếu vậy xin chúc mừng các cây bút trẻ.
             Còn tôi xin được chia vui với anh Hà Linh và xin đọc tặng anh bốn câu thơ của một người bạn:
"Thày dạy em về không gian ba chiều
Cách đặt góc chọn phương đo hình vật thể
Em biết rồi nhưng mà em chẳng dễ
Gói trọn tình thày bằng ba chiều không gian"... 



Bên phải hội trường (ảnh trên) và bên trái hội trường (ảnh dưới)



Nhà văn Văn Giá dẫn chương trình



Nhà thơ Hà Linh đọc thơ


GS Hoàng Ngọc Hiến nói về thơ Hà Linh


Nhà thơ NGuyễn Trọng Tạo nói về "sự ra đời" của Đa Thức


Nhà thơ Vũ Thị Minh Nguyệt cảm nhận Đa Thức (có vẻ hơi run) và tặng hoa chúc mừng nhà thơ Hà Linh




Nhà thơ Tuyết Nga phát biểu về Hà Linh


Các bloggers mạng Vnweblogs tặng hoa cho thành viên


Chụp kỷ niệm chung.

Nguyễn Đình Xuân

169 View | 0

DI LI VỮNG TIN VỚI CON ĐƯỜNG VĂN HỌC

28/06/2009 19:39:13

       Chỉ trong vòng 5 năm cây bút trẻ Di Li tên thật là Nguyễn Diệu Linh sinh năm 1978 đã cho xuất bản tới mười đầu sách trong đó một tiểu thuyết dầy hơn 500 trang ba tập truyện ngắn hai tập bút ký tự truyện và bốn tập truyện dịch. Là một giảng viên giảng dạy Anh ngữ tại Trường Cao đẳng Thương mại và Du lịch Hà Nội với sức làm việc sức viết như vậy quả là nể phục. Song điều đáng nói nhất là các tác phẩm của Di Li đã gây được sự chú ý của bạn đọc nhất là thể loại trinh thám kinh dị. Tiểu thuyết "Trại hoa đỏ" do NXB Công an nhân dân ấn hành đã in hàng vạn bản trở thành một trong những cuốn tiểu thuyết "hot" bán chạy nhất trên thị trường sách hiện nay. Cùng với tiểu thuyết "Trại hoa đỏ" trong những tháng đầu năm 2009 Di Li đã cho ra mắt tập truyện ngắn "7 ngày trên sa mạc" (NXB Văn học) và tập truyện dịch "Bóng đêm bao trùm" (NXB Hội Nhà văn). Có lẽ do "hiện tượng Di Li" như vậy nên sáng 26-6 Ban Công tác nhà văn trẻ Hội Nhà văn Việt Nam đã tổ chức một cuộc tọa đàm về cây bút trẻ Di Li xung qua ba tập sách trên. Đến dự cuộc tọa đàm có nhiều nhà văn nhà thơ nhà phê bình hội viên Hội Nhà văn Việt Nam và các cây bút trẻ bạn đọc cả nước. Sau đây là lược ghi về cuộc tọa đàm của phóng viên báo Quân đội nhân dân.

Quang cảnh buổi tọa đàm:

       Nhà văn Võ thị Xuân Hà: Từ nhiều năm qua Ban Công tác nhà văn trẻ Hội Nhà văn đã có nhiều hoạt động tích cực nhằm phát hiện và bồi dưỡng những cây bút mới trẻ tuổi. Ba năm qua về thơ chúng ta đã có "Sân thơ trẻ" và đã có những đóng góp tích cực những cây bút tác giả thơ mới mà "Sân thơ trẻ" cỗ vũ đã từng bước khẳng định mình trong nền văn học nước nhà. Còn về văn xuôi đã xuất hiện nhiều tác giả trẻ với những tác phẩm đáng đọc. Di Li là một trong số đó. Tác phẩm của cô được bạn đọc chú ý thu hút nhiều người tìm đọc. Đặc biệt Di Li đã nổ một tiếng pháo trong lĩnh vực văn học trinh thám-kinh dị thể loại mà nền văn học nước ta "đã lãng quên" sau rất nhiều năm. Từ các tập truyện ngắn "Tầng thứ nhất" "Điệu valse địa ngục" đến tiểu thuyết "Trại hoa đỏ" rồi một số truyện trong "7 ngày trên sa mạc" viết về đề tài trinh thám-kinh dị đã khẳng định Di Li có một chỗ đứng trong đội ngũ các cây bút viết văn trẻ góp phần làm phong phú nền văn học nước nhà. Sự thu hút và ảnh hưởng từ những tác phẩm của Di Li đã khiến Ban công tác nhà văn trẻ Hội Nhà văn Việt Nam tổ chức cuộc tọa đàm mở này.

       Nhà văn Trần Thanh Hà: Di Li lựa chọn thể loại trinh thám-kinh dị để sáng tác là một sự dấn thân dũng cảm. Tiểu thuyết trinh thám-kinh dị đã có lịch sử gần 200 năm nếu tính từ thời Ét-ga A-lanh Pô (Edgar Allan Poe) nhà văn Mỹ sống ở đầu thế kỷ 19. Từ đó đến nay tiểu thuyết trinh thám-kinh dị đã đạt được những thành tựu vô cùng rực rỡ chúng luôn chiếm vị trí dẫn đầu trong danh sách sách bán chạy nhất (bestseller). Giở lại lịch sử văn học Việt Nam chũng ta cũng đã có truyền thống về truyện kinh dị như "Liêu trai chí dị". Đến những năm 1940 nó được kế thừa bởi truyện đường rừng truyện rùng rợn của Thế Lữ Đái Đức Tuấn. Sau này truyện rùng rợn ma quái hầu như vắng bóng. Trải qua nhiều biến động xã hội một thời ta chỉ có tiểu thuyết tình báo-gián điệp và vụ án không có tiểu thuyết trinh thám đúng nghĩa. Trong bối cảnh đó Di Li là một trong rất ít nhà văn lựa chọn thể loại trinh thám và kinh dị. Tiểu thuyết "Trại hoa đỏ" là cuốn tiểu thuyết đầu tiên kết hợp giữa thể loại trinh thám và kinh dị ở nước ta. Sau "Trại hoa đỏ" Di Li dự định viết tiếp vài cuốn nữa xoay quanh vai trò phá án của cảnh sát Phan Đăng Bách nếu thế Di Li sẽ là người duy nhất viết tiểu thuyết kiểu xê-ri một kinh nghiệm rất thành công ở các nước phát triển và hiện nay ở nước ta. Tiểu thuyết "Trại hoa đỏ" là một thành công của Di Li câu chuyện hấp dẫn những tuyến vụ án được bài binh bố trận kỹ lưỡng các tình tiết kết nối chặt hầu như không có sự sơ hở độc giả bị "lừa" hoàn toàn. Tiểu thuyết dày khoảng 500 trang khổ lớn có thể nói là khó đọc với người đọc ít thì giờ hiện nay thế nhưng thật khó bỏ xuống khi chưa đọc xong. Nhưng ở "Trại hoa đỏ" chương cuối để cho thủ phạm lộ mặt cô xử lý hơi đơn giản song trong mấy trăm trang sách tác giả đã luôn duy trì độ căng thẳng và các cao trào hợp lý. Giữa các chương tác giả đã đưa vào những trang tả cảnh cảm xúc âm nhạc mà tôi cho rằng khá hay có tác dụng "giải nhiệt" và chuẩn bị cho các pha căng thảng tiếp sau điều này không phải tác giả trinh thám nào cũng làm được. Với "Trại hoa đỏ" Di Li là người giỏi chơi ma trận và đã chơi thắng.

           Nhà văn Trần Thị Trường: "Trại hoa đỏ" không thuộc món ăn ưa thích của tôi nhưng tôi tin nó là món ăn ưa thích của nhiều người trong một hoàn cảnh giống như hiện nay. Có thể nói đây là cuốn sách rất hấp dẫn trí tưởng tượng của tác giả rất dồi dào. Trí tưởng tượng ấy dẫn dắt và lôi cuốn người đọc vào những trang viết của cô buộc người đọc phải đi hết những điều cô muốn bày tỏ rồi tìm ra câu trả lời cho chính mình. Trong "Trại hoa đỏ" bên cạnh máu nước mắt tội ác ma quái và ma trận còn có nhiều trang tả cảnh thiên nhiên khá chau chuốt những trang mô tả cảm xúc am nhạc khá tinh tế. Câu chuyện trong "Trại hoa đỏ" dường như có thật đang xảy ra đâu đó trong đời sống nhưng dường như được bịa ra để minh chứng cho câu đề dẫn của tác giả "Ở nơi nào có con người ở nơi đó còn tình yêu và lòng trung thành. Ở nơi nào có con người ở nơi đó còn tồn tại sự độc ác và phản trắc. Cái đề dẫn vừa đem lại lợi thế vừa gây ra phản ứng ngược vì nó làm cho người đọc cảm giác về sự lên gân nào đó của tác giả. Và nếu không bị sa vào quá nhiều chi tiết đến mức không kiểm soát hết nên đã gây ra hiệu ứng ngược: Hoặc là thừa so với mục tiêu chính hoặc là thiếu đối với bức tranh toàn cảnh thì cuốn sách hấp dẫn hơn nữa.

Nhà văn Văn Giá: Nhân đọc tập truyện "Bảy ngày trên sa mạc" tôi thấy mối quan tâm lớn nhất của Di Li là hiện thực về một thế giới thượng lưu thời hiện đại. Thế giới này bao gồm những loại người như doanh nhân nhà thầu nhà chứng khoán những đại gia những diễn viên sân khấu những người tình là các mỹ nhân danh tiếng. Đó là thế giới hào nhoáng quý tộc nơi không dành cho người nghèo tầng lớp bình dân cho người nhà quê. Đó là một thế giới đô thị bề bộn phức tạp choáng ngợp bởi tiện nghi tiêu xài giao đãi xả hơi giao kèo hợp đồng kinh tế. Đọc Di Li nhiều người có cảm giác người viết ra nó rất thạo đời hiểu theo nghĩa am tường đời sống một thứ đời sống của giới quý tộc thời hiện đại. Phải có một số ưu thế nhất định nào đó mới có thể xông vào vùng hiện thực này được. Người mặc cảm người không quảng giao người ít đi nơi này nơi khác... thì khó có thể tiếp cận và cắt nghĩa về nó. Bao trùm lên toàn bộ các tác phẩm của Di Li trong tập truyện này là sự hòa phối giữa cảm quan hiện thực và cảm quan trào lộng. Đó cũng là điều đáng để bàn.

         Nhà văn Nguyễn Hồng Hạnh: Trước đây viết truyện kinh dị Di Li dùng những yếu tố kinh dị làm nền cốt để xoáy sâu vào nỗi sợ hãi bản năng của con người. góc độ kỹ thuật trong tập "7 ngày trên sa mạc" mới này cũng vậy tác giả vẫn đồng nhất ở chỗ vấn đề thông tin và ý tưởng được trao đổi và xử lý một cách khá tự nhiên. Cũng giống như các tập truyện ngắn trước Di Li vẫn sử dụng lối hành văn khá đơn giản lối viết ngẫu hứng biết cấu tứ hấp dẫn bạn đọc không phải ở từ ngữ mà ở cách xử lý biến cố thông minh sử dụng sự tréo ngoe và những kết thúc bất ngờ. Nếu cốt truyện và văn phong có một mẫu số chung thì sự xuất hiện tập truyện ngắn tiếp theo chứng tỏ và cũng có thể hiểu Di Li đã hình thành nên phong cách và lối đi của riêng mình lối hành văn tỉnh táo đôi khi châm biếm. Di Li men theo nhân vật chứ không phán xét khai thác các tình huống áp dụng thủ pháp miêu tả bên ngoài gần như để nhân vật nói câu chuyện diễn ra còn bạn đọc đóng vai trò quan sát và tự suy ngẫm.



       Nhà văn Nguyên An: Tôi đọc các tác phẩm của Di Li với một sự mê mải hồi hộp cuốn hút dù có truyện đã đọc trên báo tạp chí rồi. Thật khó có thể thoát ra khỏi trường ngữ nghĩa vì trong các trang viết của Di Li rất ám ảnh. Cảm thấy Di Li có vốn liếng thật phong phú dường như mọi chuyện Di Li đều biết cả. Nhưng vốn sống với Di Li cô tuy trẻ nhưng đã cảm nhận đã trải nghiệm và quản lý được chúng. Tác phẩm của Di Li có cấu trúc chặt chẽ tỉ mỉ nhưng không nghĩ hộ bạn đọc. Nổi bật trong tác phẩm của Di Li là viết về lối sống thành thị từ việc trang trí bày biện một ngôi nhà đến tâm lý con người. Di Li dựng truyện về lối sống thành thị thoải mái sắc nét không như nhiều nhà văn viết về thành thị nhưng pha một chút quê ở nông thôn mà tôi đã đọc.

          Nhà phê bình Phạm Xuân Nguyên: Tôi rất ấn tượng với Di Li qua truyện ngắn "Cocktail" đoạt giải của tạp chí Văn nghệ quân đội với lối văn không rườm rà phù hợp cách đọc hôm nay. Bước tập viết tập nghề Di Li đã bỏ qua rất nhanh. Đọc các tác phẩm của Di Li dễ nhận thấy thường có một kết thúc dở như thế uổng công người viết người đọc vì nó phơi bày hiện thực hóa. Truyện kết thúc đơn giản nhẹ nhàng có truyện không khó đoán diễn biến câu chuyện. Tôi thấy Di Li cũng giống những nhà văn thế hệ 8X 9X có ưu điểm là trình độ ngoại ngữ công nghệ thông tin tốt nhưng cần đầu tư chiều sâu để có những tác phẩm văn học đích thực.

        Nhà văn Phạm Ngọc Tiến: Tôi thường đọc các tác giả trẻ tác phẩm của họ thể hiện trường cảm xúc cuộc sống đa dạng song còn thiếu sự trải nghiệm. Khi tôi đọc Di Li tôi thấy cô có lối viết rất lạ câu chuyện có đầu có cuối; có những lát cắt tinh tế trong các truyện tâm lý xã hội. Di Li không để cảm xúc của mình trong truyện cô viết rất lạnh nhưng câu chuyện kéo bạn đọc lại. Nhân vật trong truyện Di Li lạ rất cuốn hút tôi. Tôi thấy Di Li luôn có ý thức tự làm mới mình và với sự lao động nghiêm túc tôi tin Di Li sẽ đi hết đường văn của mình. Đối với Ban Công tác nhà văn trẻ Hội Nhà văn Việt Nam Di Li là một phát hiện trong nhiệm kỳ này.

Đình Xuân (ghi)   

Nguyễn Đình Xuân

183 View | 6

QUAN HỌ NHÀ HÀNG

23/06/2009 11:40:23

Quanho in restaurant


Quan họ ơi thương lắm

Đêm trăng tựa song đào

Hồn quê thời trinh trắng

Rót lời ca nghẹn ngào.

 

Yếm đào lưng thắt đáy

Ngúng ngoảy nón quai thao

Lời ca em sóng sánh

Bên liền anh ngày nào.

 

Chiêm bao cùng trăng gió

Theo ai một đêm Lim

Cả đời tim thổn thức

Nhớ khoảnh khắc ánh nhìn.

 

Đi tìm hoài chẳng thấy

Lại ngỡ ngàng chiều nay

Chẳng bến sông đò trước

Mà chòng chành nghiêng say.

 

Rượu tính tình em rót

Mắt em đã đong đầy

Câu thơ thu chưa hát

Sao lòng người heo may...

23-6-2009


Nguyễn Đình Xuân

239 View | 12

Lời cảm ơn

19/06/2009 08:22:08



         Tôi xin chân thành cảm ơn các bạn đồng nghiệp bạn đọc gần xa đã điện nhắn tin tặng quà và gửi lời chúc mừng tôi nhân Ngày Nhà báo cách mạng Việt Nam 21-6. Kính chúc các đồng nghiệp bạn đọc và các anh chị em bạn bè luôn mạnh khỏe hạnh phúc!

Nguyễn Đình Xuân

246 View | 4

NHÀ THƠ CƯỚI VỢ

15/06/2009 02:42:15

Được tin nhà thơ Đỗ Trọng Khơi tổ chức lễ thành hôn với chị Oanh vào ngày 14-6-2009. Thông qua những trang sách của nhà thơ Đặng Vương Hưng chị Oanh đã cảm thông đem lòng yêu thương nhà thơ họ Đỗ. Chị không quản ngại vượt sông nước đường xa trèo đèo băng núi để đến với nhà thơ có hoàn cảnh đặc biệt: bị liệt cả hai chân. Đám cưới diễn ra đông vui rất nhiều bạn văn thơ đến chúc mừng cô dâu chú rể. NĐX tôi cũng xin được chúc mừng vợ chồng nhà thơ Đỗ Trọng Khơi bằng bài thơ nhỏ này.
Tấm ảnh dưới đây lấy từ nguồn của nhà thơ Đặng Vương Hưng.



NHÀ THƠ CƯỚI VỢ

(Kính tặng anh Đỗ Trọng Khơi và chị Oanh)

 

Người từ trong sách bước ra

Đem lòng yêu mến với nhà thơ quê

Vượt bao nước biếc sơn khê

Tâm hồn lành lặn tìm về với nhau.

 

Quá chiều gánh trọn niềm đau

Hoàng hôn đỏ lửa xuân đầu lại xanh.

Quen xưng chú ngượng ngùng anh

Trăng thơ gác cửa yến oanh mở lòng.

 

Yêu như trẻ học vỡ lòng

Tình trong như sóng mênh mông vỗ bờ

Thành đôi mà ngỡ trong mơ

Như câu thơ viết còn chờ vần lưng.

 

Bao năm sống kiếp người dưng

Một chiều nên nghĩa để chung cả đời.

Kiếp sau về sống bên trời

Đôi chân để lại dìu người bước đi...

14-6-2009

Nguyễn Đình Xuân

125 View | 0

Tản mạn về tập thơ "Tiếng sóng sông quê"

14/06/2009 10:02:55

Nhà báo Đỗ Hương đang công tác tại báo Thể thao ngày nay-Văn phòng tại thành phố Hồ Chí Minh. Chị còn là một hoạ sĩ đã có nhiều bức tranh của chị gây được sự chú ý. Nguyễn Đình Xuân xin trân trọng giới thiệu bài viết của chị về tập thơ Tiếng sóng sông quê do NXB Quân đội nhân dân ấn hành quý 1-2009. Tác giả tập thơ chân thành cảm ơn chị Đỗ Hương và bạn đọc thân thiết của tôi.

---------------------------------------

 

Đánh thức trong tôi ngỡ ngàng

Ai mang quê mình ra phố

Chợt rền tiếng xe máy nổ

Như thấy khấp khểnh đường làng.

...

Chị đọc thơ em đêm 23 tháng năm âm lịch nóng giật thái dương trương hai con mắt. Ly cà phê chị vừa pha tan loãng trong đá lạnh - vẩn vơ chị thấy cậu trai làng ra phố... ngẩn ngơ.

Rồi chị thấy em đi chiến dịch trong mơ...

Đi qua bao rừng bao suối

Bồi hồi tìm dấu chân cha

Áo xanh ra từ khói lửa

Giật mình xao xác tiếng gà...

Chị thấy em hồn hậu mơ - hồn nhiên yêu - câu chữ viết ấm như hương lúa chín - như người đàn ông dễ tính chỉ biết yêu thương - cày cuốc xong dụi chân vào chổi - đánh giấc ngủ khoan thai giữa tiếng ầu ơ ru con của vợ -  tiếng dế ỉ ôi khi hoàng hôn buông cùng tiếng chão chuộc ộp oàng - rộn ràng là quê hương máu thịt.

Những gì tâm đắc nhất

Chắt lọc từ hồn ra

Đưa vào từng trang viết

Chợt bình minh tiếng gà

Em kể chuyện chiến tranh - chia ly và buồn nhớ

"Khi ấy mẹ đang trong giấc ngủ

không nỡ đánh thức mẹ

nên ba một mình ra đi

Những đêm dài thổn thức

Chiến tranh ai hẹn trước ngày về"

Nỗi nhớ tình yêu của mẹ em vẽ  qua cảnh mẹ bần thần "áo cất đi rồi giở ra" tránh cảm giác cô đơn nhớ cha ngày mẹ còn trẻ.

Em gốc quê chất phác nghĩ suy hiền như đất quê mình

"Bao năm xa rồi vẫn nhớ

Sông và mẹ một đời lam lũ

Tiếng sóng hòa vào lời ru..."

Đọc thơ em chị thấy cảnh vần vũ - quê mình lam lũ mẹ tất tả ngược xuôi bên lở bên bồi.

"Niềm vui chưa trọn lại chia tay chồng ra trận

Mang nặng đẻ đau sinh con mấy bận

Một bóng một đèn như cánh cò bên sông"

Việt Nam mình có bà mẹ nào không có chiến công - đất nước thắng giặc ngoại xâm vì hậu phương anh hùng hơn ra mặt trận. Em đi đâu ở đâu thì mẹ cũng là quê hương và quê hương là mẹ - Nỗi nhớ em đong đầy thành lời hát trái tim:

"Mẹ là dòng sông trong con nguồn cội

Bốn mùa nước chảy giữa lòng quê hương

Bốn mùa yêu thương suốt đời khắc khoải

Tiếng sóng sông quê vỗ bờ vọng mãi

Mẹ là quê hương trong con"

Chị nghe tiếng sóng vỗ dồn bên ngực trái - thấy chiến tranh khói lửa thấy ba và em trên từng chặng đường tuyến lửa - cả khi ba về làm vườn vẫn không yên:

Trở về với tóc muối sương

Ba xới mảnh vườn gieo hạt

Trong đất vọng về tiếng hát

Ba khóc người đã hư vô"

Như em ngỡ ngàng xúc động - bàng hoàng lặng im trước mênh mông những nấm mộ đống chí :

"Ta lặng im trước Trường Sơn mênh mông

Những ngôi mộ dở dang không hài cốt

Nước mắt còn rơi xuống đất

 đâu dấu chân trong rừng".

Lòng chị cào lên khi em đưa trở về kí ức - những cô gái đưa đường "mênh mang đồi núi trập trùng bước chân... Đi như thể giữa chiêm bao... Nhìn trong mờ ảo ánh đèn" - lời thơ em tả như có cả tiếng bom cày đạn xé.

Chị không thấy thơ em qua hình ảnh cụ thể - chị thấy từng bức tranh hiện lên qua khung cảnh em nhớ em qua. "Kí ức Trường Sơn" "Bà mẹ Vân Kiều "Thành phố" Làng Sông "Thái Nguyên" "Đền Hùng" "khu tập thể" "Con phố nhà binh" "Mùa Thu" "nhớ.." "Bình Minh" "Hoàng hôn"...

Vơi đầy trong từng khổ thơ con chữ - là tiếng thở của em giữa nhịp sống đời:

"Hun hút con đường dốc

Ngả người vào hơi may

Uống từng tiếng dế thở

Dưới cỏ xanh thơ ngây"

Em mê man trong cơn gió chuyển mùa trong tà áo thoáng qua hằn lại nỗi nhớ. Em thả mình tắm trong cảm xúc - đàn ông như em có ai lạc mắt nhìn khi thiếu nữ đi qua ánh mắt gửi lại hay vô tình gặp tà áo mỏng lấp loáng ánh trăng

"Thu lọt hồn nhiên qua kẽ tay

Gặp người tóc vội nhuốm màu mây

Dùng dằng ánh mắt trao ngày trước

để giọt lệ run rơi ấm tay"

...

"Anh như người đi trong mơ

Em xôn xao nỗi nhớ mong chờ

Đất trời như không còn khoảng cách

Mênh mang như chẳng còn bến bờ"

...

"Bờ suối run rẩy em

Gợn dưới chân sóng cát

Anh sa mạc cháy khát

Áo em mỏng gói trăng".

Em viết thơ như viết tâm sự mình - chị đọc Tiếng sóng sông quê vào một đêm khó ngủ - Chị thấy nhạc thấy giai điệu đẹp - không thấy vần của một người nặn thơ. "Tiếng sóng sông quê" có tiếng sáo diều - tiếng tre đu đưa kẽo kẹt  - em không tô vẽ lên nhưng chị thấy quê hương mình.

Chị thấy Xuân đi qua mỗi nẻo đường đất nước  - tình cảm em đặt vào con chữ mộc mạc khiến chị thương thót lòng - chỉ muốn ôm muốn yêu muốn vỗ về con người chất phác. Em trân trọng máu thịt mẹ cha đơm bông kết trái - muốn truyền cho con mình kí ức đất mẹ nuôi ba. Đưa con về quê chơi với ông bà "Những gì quen thuộc tuổi thơ/ Với ba con đều rất lạ" là nỗi đau đáu niềm mong con trai khôn lớn đừng quên quê cha đất tổ cội nguồn.

Đêm Sài Gòn không có sóng và sông - vào Blog đọc thơ em chị thấy lòng mình mát mẻ. Chữ là mình - thơ là tâm hồn lời ca nên chả ai vẽ khác được.

Tiếng sóng sông quê là em - mộc mạc chân tình.

Nguyễn Đình Xuân

95 View | 0

Nguyễn Đình Xuân-Tiếng sóng sông quê thao thức...

12/06/2009 16:31:31

Đỗ Ngọc Quang là Nhạc sĩ và là người sáng lập Công ty Truyền thông Ánh Sáng Mới chuyên Tư vấn phát triển Thương hiệu và Nhân hiệu (Hình ảnh cá nhân) Tư vấn đầu tư bất động sản; Thiết kế mỹ thuật in ấn sáng tạo thông điệp - slogan biểu tượng - logo hệ thống nhận diện bài hát v.v... Anh vừa có bài viết cảm nhận về tập thơ "Tiếng sóng sông quê" của nhà báo Nguyễn Đình Xuân. Tác giả tập thơ xin chân thành cảm ơn anh và trân trọng giới thiệu trọn vẹn bài viết của anh trên blog này.




         Cầm  tập thơ Tiếng sóng sông quê (NXB Quân đội nhân dân ấn hành năm 2009) của Nguyễn Đình Xuân trên tay tôi chợt cảm một dòng sông đã nồng nàn tuôn chảy suốt hơn bốn mươi năm.

 Những đêm không ngủ nhớ quê

 Sông hiện trong mơ

 Vỗ trong lòng tôi tiếng sóng...

             Một dòng sông chan chứa tình quê tình đất tình trời tình người tình mẹ tình cha tình con và đặc biệt là... tình em.

Làm sao tôi quên được

Khi hôn em lần đầu

Quan họ xanh thăm thẳm

Rơi dải yếm sông Cầu...

(Nụ hôn quan họ)

        Dòng sông hiện trong mơ ấy chính là dòng sông của tâm hồn. Dòng sông da diết đến độ thành dòng sông thơ. Cùng những thanh âm thao thiết của tình yêu. Rười rượi...

        Nguyễn Đình Xuân là một người lính anh từng tốt nghiệp chuyên ngành vũ khí Học viện Kỹ thuật quân sự trước khi trở thành phóng viên báo Quân đội nhân dân hiện nay. Đọc thơ anh tôi lại thấy vũ khí số một của anh là... trái tim.

Đi qua phía dòng sông con gái

Ngực trần phơi nước dưới ánh trăng

Cho người đắm hồn vào xa ngái

Thời ấy binh nhì còn trẻ măng...

(Đoạn đường đi qua)

Dòng sông thi sĩ ấy đã có biết bao con sóng duềnh lên trong đời.

Nhớ dấu chân trăng khuyết

Trên cát mịn

Gió xưa ngẩn ngơ

Bờ lau ngã vào cỏ

Sóng dội trong lòng tôi...

(Ở bến)

Và:

Nếu không ánh mắt em nhìn

Trăng và sóng cũng chìm vào hư vô...

(Trăng hồ)

         Những con sóng ấy chính là nhịp đập trái tim là những câu thơ thao thức luôn muốn tràn bờ...

        Vừa muốn tràn bờ với hiện tại vừa luôn đau đáu trở về:

Sông của năm nao để ao ước bây giờ

Chẳng thể tắm như ngày con thơ trẻ

Em đã tuổi sông tóc thề để ngỏ

Anh trở về với thấp thoáng sông sương...

(Về với dòng sông)

        Không chỉ là sự trở về trong trẻo của tình yêu. Đó còn là nỗi khát khao trở về của người quê sống giữa lòng thành phố.

Tôi đi lẫn người trên phố

Bâng khuâng nhớ mái tranh xưa

Trái bàng như đốm lửa nhỏ

Vỡ òa trên tay trẻ thơ...

(Đi qua thời gian)

Và trở về với mẹ của thương yêu:

Nghe mùa nhè nhẹ hương hoa sữa

Lại đau đáu nhớ cốm đầu mùa

Trăng còn treo ngang bờ tre cũ

Giật mình nghe mẹ gọi khuya mưa...

(Đi qua thời gian)

        Dòng sông ấy đi qua muôn nẻo đời những đợt sóng thơ vẫn luôn đăm đắm với cái đẹp với tình người:

Trẻ người làm tốt qua sông

Trên bàn giữa trận lại không rõ mình

Thắng thua bởi kẻ bày binh

Còn em nguyên vẹn nét xinh nụ cười...

       "Tiếng sóng sông quê" Nguyễn Đình Xuân sẽ còn thao thức mãi trong lòng ai...

Đỗ Ngọc Quang

Có thể bạn sẽ thích