Nguyễn Đình Xuân

198 View | 6

Cảm nhận tập thơ "Tiếng sóng sông quê"... bằng thơ

06/12/2009 15:02:37

        Chị Hồ Minh Quang một bloger của Ngoisaoblog.vn đã gửi đến cho tác giả tập thơ "Tiếng sóng sông quê" một bài nhận xét rất đặc biệt. Phần lớn các bài thơ trong tập thơ được chị Hồ Minh Quang nhắc đến rất tự nhiên và tóm tắt nội dung bài thơ trong một khổ thơ bốn câu. Nguyễn Đình Xuân chân thành cảm ơn chị Hồ Minh Quang và trân trong giới thiệu bài viết này đến mọi người.

-------------------------------


Khai bút mấy dòng bạn nôm na

Đón năm mới đường đời đầy hoa

Vui buồn tiễn đưa năm cũ hết

Tiếng sóng sông quê là hồn ta

 

 Chuyện kể của mẹ sao thiết tha
Làm dâu sớm quá nhớ ngày xưa
Nhà chồng mẹ tảo tần khuya sớm
Kỷ vật giản đơn nỗi nhớ nhà


 Tình yêu của mẹ là thư cha
Thư ra trận không lời đi lặng lẽ
Mẹ giữ kín cho cha theo đường mới mẻ
Dân công lên Tây Bắc điệp trùng
Góp phần làm nên Điện biên hào hùng...
 

Kỷ niệm của mẹ thầm giữ trong lòng
Vá vai áo ai qua làng xưa ngày ấy
Tuổi hai mươi bừng xuân thức dạy
Nhớ nhung hoài run rẩy đường may...

Ba làm vườn cuốc lại mảnh đất đây
Gieo hạt nhỏ cho mầm cây vươn lớn
Sau chiến tranh từ biệt rừng khuya sớm
Nhớ bạn lính nằm xuống cõi hư vô

Tiếng sóng sông quê đánh thức giấc mơ
Nhớ về mẹ hiền một đời lam lũ
Những đam mê cháy trong lòng con đó
Đều có vỗ về từ sông mẹ yêu thương

Giao thừa ơi nỗi nhớ mênh mang
Xin gửi về Trường Sơn tới bạn
Đất trời chuyển giao ngậm ngùi vô hạn
Giữ hộ lòng người kỷ niệm thời gian

Quảng Trị ôm bao dấu chân dọc ngang
Dấu chân mờ nhưng tấm lòng mãi tỏ
Các anh chị bạn ơi hãy nằm yên nghỉ
Nước mắt rơi thấm mảnh đất anh hùng

Trở lại Trường Sơn nhớ những mịt mùng
Bom lửa không ngăn được nụ cười tiếng hát
Từ đất cằn hoa ngàn đời dịu mát
Ve vuốt hồn tử sĩ tháng năm...

Người đưa đường cô gái hay em
Dẫn anh qua núi đồi Quảng Trị
Bước chân nắm tay nụ cười giản dị
Nhẹ nhàng anh lạc giấc mơ tiên...

Bà mẹ Vân Kiều vẫn ngồi lặng yên
Lối mòn xưa im lìm khắc khoải
Khổ đau hằn nếp nhăn từng trải
Nhớ tiếng xe chạy giữa bom rền 

Ký ức Trường Sơn giữ trọn niềm tin
Gợi lại trong ai bóng hình xưa không cũ
Gửi lại máu xương cho hòa bình hoa nở
Hương thắp lên mảnh đất dấu trận tiền

Tiếng tắc kè trong thành phố đêm đêm
Hoang vu chìm giữa đời ồn ã
Ngậm ngùi riêng một nỗi mong là lạ
Trở về rừng tắc kè gọi mênh mang

Nghe mưa ở Đền Hùng giữa đêm
Nước mắt tuôn rơi con nhớ cha người lính
Thấm lạnh núi rừng xa chồng lưu luyến
Mẹ âm thầm chờ chiến tranh qua...

Mẹ là lời ru hát ngân nga
Vỗ về êm cho giấc nồng con ngủ
Đời mẹ trải những gian lao vất vả
Cho đời con bay nhảy ước mơ xa

Mẹ tôi lo cả đời đến tận khi già
Vẫn đau đáu nỗi xây nhà chưa được
Mồ hôi mẹ ướt mắt thâm quầng rảo bước
Chân run run lưng cố thẳng nhìn xa

Giàn trầu của mẹ mãi là bài ca
Thân thương của tình yêu đôi lứa
Mà nay vắng mẹ rồi cau tìm đâu một nửa
Sánh với lá trầu đỏ thắm vôi tôi?

Mong manh tìm đâu lại xa xôi
Cảnh cũ người xưa đi lâu rồi
Mẹ vẫn nhớ về bao kỷ niệm
Sống cô đơn và mơ lại thế thôi

Vườn cũ còn đây tàn hay tươi
Đều là nguồn cội của mình thôi
Nâng niu hai tiếng quê hương đó
Cho mình lớn lên lớn để thành người

Tiếng gà trong khu tập thể gáy rồi
Mang tôi bâng khuâng về làng xưa cũ
Bà ở nhà bên từ quê lên cái tay nải nhỏ
Cười dịu dàng giản dị hồn quê

Đi qua thời gian lòng vẫn đam mê
Say tất cả bởi nhớ về ký ức
Tìm dấu chân cha gọi mẹ hồn thao thức
Tuổi thơ qua con đang lớn lên dần

Làng và phố tôi và em tần ngần
Nhìn nhau ngỡ ngàng con đường trước mặt
Gà gáy ao rau tiếng hỏi chào thân mật
Tầng nhà phố trên cao nghe tiếng em cười

Đêm Côn Sơn  lắng sâu chơi vơi
Chốn tiên bồng thông reo gió hát
Hạt sương rơi núi đồi dịu mát
Mưa hạ đầu mùa gợi nhớ cố hương

Nhớ về Phú Thọ nhớ ngã ba sông
Sông Lô Sông Hồng Sông Thao cuộn chảy
Bưởi Đoan Hùng nếp Phong Châu thơm mẩy
Một Việt trì thành phố trẻ vươn lên

Nhớ về Hà Nội bởi giữ trọn niềm tin
Trên những ngả đường băng rừng vượt núi
Ơi sông Hồng Bờ Hồ bóng hình em tối tối
Dịu dàng đi vào những giấc mơ 

Nguyễn Đình Xuân

137 View | 0

Tản mạn về tập thơ "Tiếng sóng sông quê"

14/06/2009 10:02:55

Nhà báo Đỗ Hương đang công tác tại báo Thể thao ngày nay-Văn phòng tại thành phố Hồ Chí Minh. Chị còn là một hoạ sĩ đã có nhiều bức tranh của chị gây được sự chú ý. Nguyễn Đình Xuân xin trân trọng giới thiệu bài viết của chị về tập thơ Tiếng sóng sông quê do NXB Quân đội nhân dân ấn hành quý 1-2009. Tác giả tập thơ chân thành cảm ơn chị Đỗ Hương và bạn đọc thân thiết của tôi.

---------------------------------------

 

Đánh thức trong tôi ngỡ ngàng

Ai mang quê mình ra phố

Chợt rền tiếng xe máy nổ

Như thấy khấp khểnh đường làng.

...

Chị đọc thơ em đêm 23 tháng năm âm lịch nóng giật thái dương trương hai con mắt. Ly cà phê chị vừa pha tan loãng trong đá lạnh - vẩn vơ chị thấy cậu trai làng ra phố... ngẩn ngơ.

Rồi chị thấy em đi chiến dịch trong mơ...

Đi qua bao rừng bao suối

Bồi hồi tìm dấu chân cha

Áo xanh ra từ khói lửa

Giật mình xao xác tiếng gà...

Chị thấy em hồn hậu mơ - hồn nhiên yêu - câu chữ viết ấm như hương lúa chín - như người đàn ông dễ tính chỉ biết yêu thương - cày cuốc xong dụi chân vào chổi - đánh giấc ngủ khoan thai giữa tiếng ầu ơ ru con của vợ -  tiếng dế ỉ ôi khi hoàng hôn buông cùng tiếng chão chuộc ộp oàng - rộn ràng là quê hương máu thịt.

Những gì tâm đắc nhất

Chắt lọc từ hồn ra

Đưa vào từng trang viết

Chợt bình minh tiếng gà

Em kể chuyện chiến tranh - chia ly và buồn nhớ

"Khi ấy mẹ đang trong giấc ngủ

không nỡ đánh thức mẹ

nên ba một mình ra đi

Những đêm dài thổn thức

Chiến tranh ai hẹn trước ngày về"

Nỗi nhớ tình yêu của mẹ em vẽ  qua cảnh mẹ bần thần "áo cất đi rồi giở ra" tránh cảm giác cô đơn nhớ cha ngày mẹ còn trẻ.

Em gốc quê chất phác nghĩ suy hiền như đất quê mình

"Bao năm xa rồi vẫn nhớ

Sông và mẹ một đời lam lũ

Tiếng sóng hòa vào lời ru..."

Đọc thơ em chị thấy cảnh vần vũ - quê mình lam lũ mẹ tất tả ngược xuôi bên lở bên bồi.

"Niềm vui chưa trọn lại chia tay chồng ra trận

Mang nặng đẻ đau sinh con mấy bận

Một bóng một đèn như cánh cò bên sông"

Việt Nam mình có bà mẹ nào không có chiến công - đất nước thắng giặc ngoại xâm vì hậu phương anh hùng hơn ra mặt trận. Em đi đâu ở đâu thì mẹ cũng là quê hương và quê hương là mẹ - Nỗi nhớ em đong đầy thành lời hát trái tim:

"Mẹ là dòng sông trong con nguồn cội

Bốn mùa nước chảy giữa lòng quê hương

Bốn mùa yêu thương suốt đời khắc khoải

Tiếng sóng sông quê vỗ bờ vọng mãi

Mẹ là quê hương trong con"

Chị nghe tiếng sóng vỗ dồn bên ngực trái - thấy chiến tranh khói lửa thấy ba và em trên từng chặng đường tuyến lửa - cả khi ba về làm vườn vẫn không yên:

Trở về với tóc muối sương

Ba xới mảnh vườn gieo hạt

Trong đất vọng về tiếng hát

Ba khóc người đã hư vô"

Như em ngỡ ngàng xúc động - bàng hoàng lặng im trước mênh mông những nấm mộ đống chí :

"Ta lặng im trước Trường Sơn mênh mông

Những ngôi mộ dở dang không hài cốt

Nước mắt còn rơi xuống đất

 đâu dấu chân trong rừng".

Lòng chị cào lên khi em đưa trở về kí ức - những cô gái đưa đường "mênh mang đồi núi trập trùng bước chân... Đi như thể giữa chiêm bao... Nhìn trong mờ ảo ánh đèn" - lời thơ em tả như có cả tiếng bom cày đạn xé.

Chị không thấy thơ em qua hình ảnh cụ thể - chị thấy từng bức tranh hiện lên qua khung cảnh em nhớ em qua. "Kí ức Trường Sơn" "Bà mẹ Vân Kiều "Thành phố" Làng Sông "Thái Nguyên" "Đền Hùng" "khu tập thể" "Con phố nhà binh" "Mùa Thu" "nhớ.." "Bình Minh" "Hoàng hôn"...

Vơi đầy trong từng khổ thơ con chữ - là tiếng thở của em giữa nhịp sống đời:

"Hun hút con đường dốc

Ngả người vào hơi may

Uống từng tiếng dế thở

Dưới cỏ xanh thơ ngây"

Em mê man trong cơn gió chuyển mùa trong tà áo thoáng qua hằn lại nỗi nhớ. Em thả mình tắm trong cảm xúc - đàn ông như em có ai lạc mắt nhìn khi thiếu nữ đi qua ánh mắt gửi lại hay vô tình gặp tà áo mỏng lấp loáng ánh trăng

"Thu lọt hồn nhiên qua kẽ tay

Gặp người tóc vội nhuốm màu mây

Dùng dằng ánh mắt trao ngày trước

để giọt lệ run rơi ấm tay"

...

"Anh như người đi trong mơ

Em xôn xao nỗi nhớ mong chờ

Đất trời như không còn khoảng cách

Mênh mang như chẳng còn bến bờ"

...

"Bờ suối run rẩy em

Gợn dưới chân sóng cát

Anh sa mạc cháy khát

Áo em mỏng gói trăng".

Em viết thơ như viết tâm sự mình - chị đọc Tiếng sóng sông quê vào một đêm khó ngủ - Chị thấy nhạc thấy giai điệu đẹp - không thấy vần của một người nặn thơ. "Tiếng sóng sông quê" có tiếng sáo diều - tiếng tre đu đưa kẽo kẹt  - em không tô vẽ lên nhưng chị thấy quê hương mình.

Chị thấy Xuân đi qua mỗi nẻo đường đất nước  - tình cảm em đặt vào con chữ mộc mạc khiến chị thương thót lòng - chỉ muốn ôm muốn yêu muốn vỗ về con người chất phác. Em trân trọng máu thịt mẹ cha đơm bông kết trái - muốn truyền cho con mình kí ức đất mẹ nuôi ba. Đưa con về quê chơi với ông bà "Những gì quen thuộc tuổi thơ/ Với ba con đều rất lạ" là nỗi đau đáu niềm mong con trai khôn lớn đừng quên quê cha đất tổ cội nguồn.

Đêm Sài Gòn không có sóng và sông - vào Blog đọc thơ em chị thấy lòng mình mát mẻ. Chữ là mình - thơ là tâm hồn lời ca nên chả ai vẽ khác được.

Tiếng sóng sông quê là em - mộc mạc chân tình.

Nguyễn Đình Xuân

111 View | 0

Nguyễn Đình Xuân-Tiếng sóng sông quê thao thức...

12/06/2009 16:31:31

Đỗ Ngọc Quang là Nhạc sĩ và là người sáng lập Công ty Truyền thông Ánh Sáng Mới chuyên Tư vấn phát triển Thương hiệu và Nhân hiệu (Hình ảnh cá nhân) Tư vấn đầu tư bất động sản; Thiết kế mỹ thuật in ấn sáng tạo thông điệp - slogan biểu tượng - logo hệ thống nhận diện bài hát v.v... Anh vừa có bài viết cảm nhận về tập thơ "Tiếng sóng sông quê" của nhà báo Nguyễn Đình Xuân. Tác giả tập thơ xin chân thành cảm ơn anh và trân trọng giới thiệu trọn vẹn bài viết của anh trên blog này.




         Cầm  tập thơ Tiếng sóng sông quê (NXB Quân đội nhân dân ấn hành năm 2009) của Nguyễn Đình Xuân trên tay tôi chợt cảm một dòng sông đã nồng nàn tuôn chảy suốt hơn bốn mươi năm.

 Những đêm không ngủ nhớ quê

 Sông hiện trong mơ

 Vỗ trong lòng tôi tiếng sóng...

             Một dòng sông chan chứa tình quê tình đất tình trời tình người tình mẹ tình cha tình con và đặc biệt là... tình em.

Làm sao tôi quên được

Khi hôn em lần đầu

Quan họ xanh thăm thẳm

Rơi dải yếm sông Cầu...

(Nụ hôn quan họ)

        Dòng sông hiện trong mơ ấy chính là dòng sông của tâm hồn. Dòng sông da diết đến độ thành dòng sông thơ. Cùng những thanh âm thao thiết của tình yêu. Rười rượi...

        Nguyễn Đình Xuân là một người lính anh từng tốt nghiệp chuyên ngành vũ khí Học viện Kỹ thuật quân sự trước khi trở thành phóng viên báo Quân đội nhân dân hiện nay. Đọc thơ anh tôi lại thấy vũ khí số một của anh là... trái tim.

Đi qua phía dòng sông con gái

Ngực trần phơi nước dưới ánh trăng

Cho người đắm hồn vào xa ngái

Thời ấy binh nhì còn trẻ măng...

(Đoạn đường đi qua)

Dòng sông thi sĩ ấy đã có biết bao con sóng duềnh lên trong đời.

Nhớ dấu chân trăng khuyết

Trên cát mịn

Gió xưa ngẩn ngơ

Bờ lau ngã vào cỏ

Sóng dội trong lòng tôi...

(Ở bến)

Và:

Nếu không ánh mắt em nhìn

Trăng và sóng cũng chìm vào hư vô...

(Trăng hồ)

         Những con sóng ấy chính là nhịp đập trái tim là những câu thơ thao thức luôn muốn tràn bờ...

        Vừa muốn tràn bờ với hiện tại vừa luôn đau đáu trở về:

Sông của năm nao để ao ước bây giờ

Chẳng thể tắm như ngày con thơ trẻ

Em đã tuổi sông tóc thề để ngỏ

Anh trở về với thấp thoáng sông sương...

(Về với dòng sông)

        Không chỉ là sự trở về trong trẻo của tình yêu. Đó còn là nỗi khát khao trở về của người quê sống giữa lòng thành phố.

Tôi đi lẫn người trên phố

Bâng khuâng nhớ mái tranh xưa

Trái bàng như đốm lửa nhỏ

Vỡ òa trên tay trẻ thơ...

(Đi qua thời gian)

Và trở về với mẹ của thương yêu:

Nghe mùa nhè nhẹ hương hoa sữa

Lại đau đáu nhớ cốm đầu mùa

Trăng còn treo ngang bờ tre cũ

Giật mình nghe mẹ gọi khuya mưa...

(Đi qua thời gian)

        Dòng sông ấy đi qua muôn nẻo đời những đợt sóng thơ vẫn luôn đăm đắm với cái đẹp với tình người:

Trẻ người làm tốt qua sông

Trên bàn giữa trận lại không rõ mình

Thắng thua bởi kẻ bày binh

Còn em nguyên vẹn nét xinh nụ cười...

       "Tiếng sóng sông quê" Nguyễn Đình Xuân sẽ còn thao thức mãi trong lòng ai...

Đỗ Ngọc Quang

Nguyễn Đình Xuân

145 View | 4

Cảm hứng sáng tạo từ "Tiếng sóng sông quê"

07/06/2009 08:31:10

       Nhà văn Nguyễn Hữu Phách (bút danh Vương Bạch)-Hội văn học nghệ thuật tỉnh Hải Dương vừa viết những dòng cảm nhận về tập thơ "Tiếng sóng sông quê" của nhà báo Nguyễn Đình Xuân-Phóng viên Báo Quân đội nhân dân. Bài đăng trên báo Hải Dương cuối tuần số 454 ra ngày thứ bảy 23-5-2009. Tác giả Nguyễn Đình Xuân xin cảm ơn nhà văn Nguyễn Hữu Phách và xin trân trọng giới thiệu cùng bạn đọc trên blog này.



CẢM HỨNG SÁNG TẠO TỪ "TIẾNG SÓNG SÔNG QUÊ"

 

 

"Những đêm không ngủ nhớ quê

Sông hiện trong mơ

Vỗ trong lòng tôi tiếng sóng..."

          Mấy câu thơ trên đây trích trong bài thơ "Tiếng sóng sông quê"-bài thơ lấy làm nhan đề của cả tập thơ của tác giả Nguyễn Đình Xuân. Tập thơ do Nhà xuất bản Quân đội nhân dân vừa phát hành đầu năm 2009. Đọc kỹ cả tập 65 bài này mới hiểu vì sao anh nhà báo quân đội quê anh là một làng ven sông Kinh Thày lại nặng lòng với dòng sông như vậy.

          Anh ra đi từ bên dòng sông "Tiếng sóng sông quê vỗ bờ vọng mãi". Và mãi sau này vẫn nhớ tiếc một thời:

"Sông của năm nao để ao ước bây giờ

Chẳng thể tắm như ngày còn thơ trẻ"

(Về với dòng sông)

          Anh đã "Ngược sông Thao đằm mình trong tán cọ/Chợt thức với sông Hồng đêm trở gió/Đò chòng chành dầm gác đợi ai qua" (Nhớ về Phú Thọ). Đến một miền sông nước miền Trung anh cũng đã từng thảng thốt:

"Trên căn chòi hứng giọt sao rơi

Tôi ghếch mặt lên nồng nàn gió

Ngật ngưỡng đêm lũ tôm mắt đỏ

Say trăng hay uống mắt em cười?"

                           (Ba Ngòi)

          Đâu phải chỉ con sông quê. Mẹ sinh thành ra anh ở đấy. "Lặng lẽ một đời mẹ sống/Để lệ tràn trong tứ thơ con" (Chuyện kể của mẹ). "Ngày xưa có anh bộ đội qua làng/Áo anh được mẹ vá vai/Anh ấy hẹn mà rồi không về nữa" (Kỷ niệm của mẹ).

"Khổ từ lúc chửa ra đời

Lo toan vào cả tiếng cười khi vui

Thời con gái mẹ qua rồi

Để hương ở lại trong lời ca dao".

                                   (Mẹ tôi)

          Ngoài hình ảnh mẹ thấp thoáng trong nhiều vần thơ là bóng dáng người con gái những cuộc gặp bất chợt trên đường hành quân qua các bài Ngày xa em Nụ hôn quan họ Em Chia tay... Bóng dáng "người đưa đường" cho anh hành quân qua đất Quảng Trị làm sao da diết:

"Hình như tiếng vọng làng Vây

Cồn Tiên dốc Miếu... ngỡ ngày ngưng trôi

Vầng trăng ngã giữa chơi vơi

Nắm tay anh ngỡ của người năm nao."

(Người đưa đường)

Hay là em gái chèo thuyền đưa anh về một công trường chống chọi với lũ lụt:

Em chèo thuyền đưa tôi về Nho Quan

Nụ cười đón tôi ngược bên kia Gia Viễn

Những đêm lưng áo xanh

Loang loáng ánh đèn

Bộ đội đắp đê ngăn dòng nước dữ"

(Trở lại sông Hoàng Long)

        Tập thơ đưa ta đến với nhiều địa danh như Thái Nguyên Lạc Sơn Phú Thái Tây Nguyên... Ở đâu cũng gợi nhớ gợi thương... Có những lưu luyến: "Ngập ngừng/chân bước/lại thôi/Mắt em/Níu cả bầu trời/trong anh." Có những bâng khuâng: "Con nước chảy về đâu/Để chiều nay đơn lẻ". Và không ít lần vất vả gian nan: "Con đường đá cứa những vết chân qua/Anh vác ký ức trên đôi vai phồng rộp...". Nhưng dẫu đi đâu gặp gỡ những ai cuối cùng vẫn trở về với cái điểm xuất phát. Ấy là một dòng sông quê hương và "Tiếng sóng sông quê vỗ bờ vọng mãi/Mẹ là quê hương trong lòng con". Chợt nhớ một câu nói của M.Goóc-ki: "Không có mẹ thì không có nhà thơ không có anh hùng". Phải chăng đó là nguồn cảm hứng để Nguyễn Đình Xuân sáng tạo ít ra là trong Tiếng sóng sông quê?

  Vương Bạch

Nguyễn Đình Xuân

188 View | 8

Bán được thơ cũng lạ nhỉ

12/04/2009 10:38:14

  Chuông điện thoại reo. Từ đầu dây bên kia tiếng một người đàn ông: "-Anh Xuân phải không ạ?". "Vâng tôi đây ạ". "Tôi muốn anh "để lại" cho tôi 50 cuốn "Tiếng sóng sông quê" được không?". Tôi chưa biết là ai gọi. Nghĩ tặng một cuốn thôi chứ sao lại tới 50. Tôi thấy mình hơi lúng túng. Người đàn ông tiếp: "Tôi đọc trên mạng qua blog của anh. Tôi thấy thích. Tôi là Thắng phục trách một Công ty tư vấn về quản lý chất lượng và tieu chuẩn-nghĩa là khảo sát hỗ trợ cho các doanh nghiệp về các vấn đề để cấp chứng chỉ ISO ấy mà. Nếu được tôi gặp anh ở đâu. Tôi muốn mua thơ của anh". Lạ nhỉ thơ mình mà bán được sao?

        Tôi cho anh Thắng địa chỉ. Nói anh đến số 7-phố Phan Đình Phùng-Hà Nội và hẹn thời gian. Tôi cũng chuẩn bị gói ghém cẩn thận 50 cuốn thơ mà anh yêu cầu. Đúng giờ anh Thắng tới. Chúng tôi vào quán trà Đài Loan cạnh cơ quan tôi. Qua chuyện tôi được biết anh là người yêu thơ. Anh có quan hệ giao tiếp với nhiều doanh nghiệp mà nhiều giám đốc và cán bộ ở các doanh nghiệp ấy cũng yêu thơ. Anh ví dụ như anh Trí anh Giang anh Việt nào đó ở Hải Phòng. Rồi các nhà thơ Tấn Việt ở Hà Đông... Anh bảo thay vì quà tặng cho các khách hàng anh muốn tặng họ sách để "góp phần nâng cao văn hoá đọc". Bạn bè và các đối tác của anh nhiều người đã trải qua quân ngũ là cựu chiến binh rất yêu mến người lính. Vì thế anh thấy tập thơ của tôi khá phù hợp với việc anh dùng chúng để làm quà v.v..

      Tôi xúc động bởi tình cảm của anh Thắng. Cuộc gặp gỡ ngắn ngủi nhưng tôi sao cứ bồi hồi. Anh Thắng cũng như nhiều bạn đọc của tôi như thế đã động viên tôi rất nhiều khiến tôi suy nghĩ và thấy mình càng phải sống và viết nghiêm túc hơn. Chân thành cảm tạ bạn đọc yêu qúy của tôi. 

Nguyễn Đình Xuân

156 View | 6

VƯỜN CŨ

20/03/2009 17:59:51

Normal 0 false false false MicrosoftInternetExplorer4

 

Mảnh vườn ông cha để lại

Qua bao bàn tay xới trồng

Đất màu mưa trôi lại vớt

Thăng trầm lầm lụi bão giông.

 

Luân hồi cũng từng ấy vụ

Quả thơm mùa được mùa đau

Người sau bắt chước người trước

Vui buồn chẳng ai giống nhau.

 

Tang thương trải thời loạn lạc

Nhà bị giặc đốt còn nền

Xuôi ngược còn nơi để nhớ

Nguyên quán có mảnh vườn riêng.

 

Nhớ quên ở lòng người cả

Nhưng chối nguồn cội sao đành

Cây mới mọc trên đất cũ

Đời người bóng nắng vèo trôi...

Nguyễn Đình Xuân

298 View | 16

Phát hành tập thơ "TIẾNG SÓNG SÔNG QUÊ"

18/03/2009 17:53:59


       Hôm nay ngày 18-3-2009 Nhà xuất bản Quân đội nhân dân chính thức phát hành tập thơ "Tiếng sóng sông quê" của tác giả thơ-nhà báo Nguyễn Đình Xuân Phóng viên-Biên tập viên báo Quân đội nhân dân. Sách dày 128 trang bìa in trên giấy tốt.
        Xin chân thành cảm ơn NXB Quân đội nhân dân kíp biên tập trình bày: Nguyễn Xuân Thủy Minh Phương Thu Quỳnh Đinh Quang Đức đã biên tập trình bày đọc bản thảo và tạo mọi điều kiện để cho tập thơ của tôi ra đời.
       Sách phát hành tại các sạp báo số 7-Phan Đình Phùng-Hà Nội.
       Xin chân thành cảm ơn sự quan tâm của bạn đọc.

Nguyễn Đình Xuân

134 View | 0

BA LÀM VƯỜN

25/02/2009 09:29:43

 

Ba về cuốc lại mảnh vườn

Sau những năm dài trận mạc

Tiếng súng trả về ký ức

Gọi lại một thời tuổi xanh.

 

Bóng người bước qua chiến tranh

Xới nhẹ nhàng từng miếng đất

Thời tuổi hoa niên đẹp nhất

Ba đã gửi trọn ở rừng.

 

Trồng cây tay còn ngập ngừng

Sợ đau từng gam màu lá

Ba bảo "Nhớ thằng Cường quá"

Nhắm mắt chỉ thèm lá xanh.

 

Sốt rét người như lá non

Cả đại đội làm bút vẽ

Nhưng chuyện bức tranh chiếc lá

Không cứu người ở chiến trường.

 

Trở về với tóc muối sương

Ba xới mảnh vườn gieo hạt

Trong đất vọng về tiếng hát

Ba khóc người đã hư vô.

1-1995

 

 

Nguyễn Đình Xuân

137 View | 6

Chuyện kể của mẹ

21/02/2009 08:28:15

Mười một tuổi mẹ làm nàng dâu

Ngày cưới có đủ đầy hai họ

Về nhà chồng mẹ là cái Đỏ

Lo việc nhà cắt cỏ chăn trâu.

 

Mẹ kể rằng ngày đi làm dâu

Kỷ vật bà cho trong ngày cưới

Bộ quần áo diềm bâu mới

Phận nhà nghèo mắt mẹ rưng rưng.

 

Miếng trầu cau muối mặn cay gừng

Mẹ xe duyên cùng cha ngày ấy

Chuyện cưới xin là vậy

Mẹ cha nào biết đâu.

 

Đến hôm nay sương trắng mái đầu

Mẹ nhắc chuyện ngày xưa

Lấy chồng về quê...không nhớ lối

Khóc một mình thương mẹ thương cha.

 

Xa lắm rồi một thời đã qua

Cứ ngỡ như là giấc mộng

Âm thầm đời mẹ lẽ sống

Để lệ tràn trong tứ thơ con.

1990

Nguyễn Đình Xuân

1198 View | 5

Bìa tập thơ "Tiếng sóng sông quê"

17/02/2009 19:14:53

Nguyễn Xuân Thủy vừa gửi đến tôi phác thảo bì tập thơ "Tiếng sóng sông quê" do họa sĩ của NXB Quân đội nhân dân thiết kế. Tôi mong được các anh chị và các bạn cho ý kiến nhé.

 

Có thể bạn sẽ thích